Siết chặt tuân thủ, thuế suất lũy tiến, hạn chế bù trừ lỗ
Ngưỡng thanh toán không tiền mặt: Từ 20 triệu giảm còn 5 triệu VNĐ
Một trong những thay đổi có tác động lớn nhất đến hoạt động hàng ngày là việc giảm ngưỡng thanh toán không dùng tiền mặt từ 20 triệu xuống 5 triệu đồng (đã bao gồm thuế GTGT) đối với hàng hóa, dịch vụ mua vào, bao gồm cả hàng nhập khẩu. Điều này có nghĩa là mọi giao dịch từ 5 triệu đồng trở lên phải có chứng từ thanh toán không dùng tiền mặt để được hạch toán là chi phí được trừ khi tính thuế TNDN.
Ngoài ra, chi phí lương từ 5 triệu đồng trở lên hiện phải có chứng từ thanh toán không dùng tiền mặt. Bộ Tài chính đã thống nhất quan điểm này tại Công văn số 218/CST-TN ngày 27/01/2026. Hai hình thức thanh toán không dùng tiền mặt mới cũng được bổ sung: thanh toán bằng cổ phiếu, trái phiếu theo quy định trong hợp đồng, và ủy quyền cho người lao động thanh toán theo quy chế tài chính nội bộ.
Thuế suất TNDN lũy tiến theo Doanh thu
Khung thuế TNDN mới áp dụng cơ cấu thuế suất lũy tiến theo bậc doanh thu hàng năm: 15% cho doanh nghiệp có doanh thu đến 3 tỷ đồng, 17% cho 3–50 tỷ đồng, và 20% tiêu chuẩn cho doanh thu trên 50 tỷ đồng. Cơ cấu này chủ yếu có lợi cho các doanh nghiệp BĐS nhỏ và dự án đơn lẻ. Với doanh nghiệp BĐS quy mô lớn như VINAHUD, thuế suất 20% tiếp tục được áp dụng.
Hạn chế bù trừ lỗ từ kinh doanh BĐS
Theo khung pháp lý trước đây tại Thông tư 96/2015/TT-BTC, chỉ cho phép bù trừ lỗ một chiều: Lỗ từ hoạt động kinh doanh bất động sản được phép bù trừ với lợi nhuận từ hoạt động kinh doanh thông thường.
Theo Nghị định 320/2025/NĐ-CP, một điểm mới đáng lưu ý là cho phép bù trừ lỗ hai chiều: Lỗ từ hoạt động kinh doanh bất động sản có thể được bù trừ với lợi nhuận từ hoạt động kinh doanh thông thường, và ngược lại, lỗ từ hoạt động kinh doanh thông thường cũng có thể được bù trừ với lợi nhuận từ hoạt động bất động sản. Tuy nhiên, lỗ từ hoạt động bất động sản không được phép bù trừ với lợi nhuận từ các hoạt động được hưởng ưu đãi thuế. Quy định này nhằm quản lý rủi ro của hoạt động bất động sản một cách độc lập, từ đó ngăn chặn việc “tận dụng” lỗ từ bất động sản để giảm số thuế phải nộp đối với các hoạt động được ưu đãi.